welcome to 10 English 2 family

E2 famimly
 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» ĐỒNG PHỤC LỚP!!! Mọi người vào xem tham khảo cho ý kiến nhá!!! ^^~
by dongphuclop Sat Jul 16, 2011 12:17 pm

» 30/6- A memorable day!!!!
by Admin Mon Jul 04, 2011 9:00 am

» Ba chú heo con @@
by LinkinParkFan_anji Tue Jun 21, 2011 3:00 pm

» 1 số thứ lượm nhặt trên mạng (part2)
by devilmaycry Sun Jun 12, 2011 1:52 pm

» Give me eveything - Pitbull Neyo và ai nữa nhưng quên rồi
by devilmaycry Sun Jun 12, 2011 1:50 pm

» Chỉ với 3 bước bạn sẽ kô bh sai khi làm bài tập phát âm (only 4fun :D)
by LinkinParkFan_anji Sat Jun 11, 2011 8:49 pm

» 10e1+10e2:Apologize-JabbaWockeeZ(Original version)
by que4295 Tue Jun 07, 2011 9:35 pm

» Linkin Park - Iridescent [Transformers: Dark Of The Moon (Soundtrack) Music Video]
by LinkinParkFan_anji Mon Jun 06, 2011 1:41 pm

» đi chơi cuối năm lớp 10, e2 photos :D
by devilmaycry Thu Jun 02, 2011 12:51 pm

» Eminem - The Punisher
by devilmaycry Thu May 26, 2011 12:21 pm

» Denied - Sonic Syndicate
by LinkinParkFan_anji Tue May 24, 2011 11:15 am

» ngày cuối năm lớp 10, các bạn tự sướng cùng đồng phục lớp ;))
by LinkinParkFan_anji Mon May 23, 2011 11:06 am

» vui thế nhỉ?!!
by phongvan Mon May 23, 2011 7:58 am

» luật yêu ( đọc xong nhớ thực hiên)
by Windy Sat May 21, 2011 9:36 am

» DotA cũng lãng mạn lắm chứ ;))
by LinkinParkFan_anji Fri May 20, 2011 9:57 pm

Similar topics
Top posters
Admin (151)
 
zerotohero (140)
 
Windy (120)
 
devilmaycry (110)
 
LinkinParkFan_anji (101)
 
Gemie (63)
 
G-Dragon (62)
 
phongvan (58)
 
13513 (55)
 
que4295 (40)
 

Share | 
 

 Độc công tử - Thiên Lại Chỉ Diên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Windy
quản binh
quản binh
avatar

Cancer
Pig
Tổng số bài gửi : 120
Join date : 23/12/2010
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Độc công tử - Thiên Lại Chỉ Diên   Sat Mar 19, 2011 8:30 pm

Nhất

Công tử Thiên Nhai am hiểu dùng độc.

Mãnh xà Kim Hoàn, thiên tính kịch độc, lấy các sinh vật nhỏ làm thức ăn. Trên đỉnh Bạch Hạc từng có rất nhiều loại rắn này sinh trưởng nhưng sau này Kim Hoàn không biết vì nguyên nhân gì mà biến mất, truy tìm duyên cớ mới biết là lúc Thiên Nhai đi qua nơi này bị một con rắn Kim Hoàn cắn, bị hắn dùng một chưởng đánh chết bay xa năm dặm.

Những con rắn còn lại đều trúng kịch độc mà chết.

Tục ngữ nói : lấy độc trị độc, mới có thể giải độc.

Tất cả đều là những con mãnh xà mang độc nhưng lại không chịu được trúng độc mà chết, chuyện này khiến cho mọi người trong thiên hạ không thể tin được.

Tư Đồ Tuyết Thiên nói : ” Nhược là nhục, cường chi thực. Kẻ yếu gặp kẻ mạnh thì điều hiển nhiên là kẻ yếu sẽ bị kẻ mạnh tiêu diệt. Rắn Kim Hoàn tuy độc tính rất mạnh nhưng gặp được chí độc, độc tính của nó không đáng là gì.”

Nhị

Hoa Tử Vi nở, đỏ thẫm diễm lệ.

Nữ tử trước gương răng trắng mày ngài, xinh đẹp tuyệt diễm. Nhìn người trong gương lại nhìn lại chính mình, nha hoàn vuốt ve mái tóc đen nhánh của Lãnh Đại Diễm, nhỏ giọng nói : ” Tiểu thư, tóc của ngươi rất đẹp, vừa đen lại vừa bóng, không giống như ta, vừa vàng lại vừa khô.”

Tâm trí của Lãnh Đại Diễm không tập trung cười nói : ” Đinh Linh tuổi còn nhỏ, chờ ngươi lớn hơn một chút tự nhiên tóc sẽ đẹp lên.” Đinh Linh vấn mái tóc đen của Lãnh Đại Diễm lên, tinh tế tỉ mỉ chải vuốt: ” Tiểu thư càng ngày càng xinh đẹp, còn thường xuyên đỏ mặt.”

Lãnh Đại Diễm cuống quít nói : ” Thực sự rõ ràng như vậy sao?” Ngẩng đầu lên làm cho tóc rối, Đinh Linh vội vàng giữ mái tóc : ” Tiểu thư ngươi nói cái gì?”

Lãnh Đại Diễm hốt hoảng nói : “Không, không có gì hết.” Đinh Linh cho rằng tâm tình của nàng không tốt nên không hỏi thêm gì nữa.

Một lát sau, Lãnh Đại Diễm lại nhỏ giọng gọi. Đinh Linh lên tiếng trả lời, dừng động tác. Lãnh Đại Diễm thẹn thùng nói : ” Ngươi đã từng thích ai chưa?” Đinh Linh đỏ mặt, lắc lắc đầu nói : “Chưa từng.” Nghĩ nghĩ lại nói : ” Hay là tiểu thư…”

Lãnh Đại Diễm xấu hổ gật đầu, mặt hồng như hoa.

Lãnh Đại Diễm là đệ nhất mỹ nhân ở Linh Lăng, mỗi tháng đều có rất nhiều nam tử đến cầu hôn. Phàm là bất cứ ai nhìn thấy nàng đều muốn có được nàng. Thiếu nữ ở tuổi 16 tư xuân là việc thường tình, mỗi khi Đinh Linh có ý nghĩ này đều dập tắt ngay lập tức. Nàng là nha hoàn, phải đi theo hầu hạ tiểu thư cả đời.

Lãnh Đại Diễm nói : ” Đinh Linh, ngươi có biết Thiên Nhai không?” Đinh Linh nói : ”Độc công tử Thiên Nhai?”

Lãnh Đại Diễm kinh hoảng thất sắc đứng dậy, ngón tay bịt miệng Đinh Linh : ” Hư, cha mẹ ta mà nghe được ta thì ta chết chắc.” Đinh Linh thăm dò nói : ” Người Tiểu thư thích có phải là…” Lãnh Đại Diễm vẻ mặt thẹn thùng, gật đầu ngầm đồng ý.

Tam

Mưa thu rơi tí tách liên tiếp mấy ngày liền.
Hạt mưa bay bay rớt trên những tảng đá nhấp nháy tạo thành một cảnh đẹp giữa trời.
Vài chiếc xe ngựa chạy nhanh trên đường tóe lên vũng nước. Đạo bàng so ốc liên manh, chưa có nhân được. Trên mái hiên của khách sạn, nước mưa chảy xuống, từng hạt, từng hạt, cứ đều đều chảy như những hạt châu liên, liên miên không ngừng.


Hôm nay Đinh Linh ra ngoài là để mua kim thêu cho tiểu thư, lại đột nhiên trở trời nên đành phải tránh ở trước cửa khách sạn. Vuốt vuốt cây kim thêu làm bằng đồng, Đinh Linh không khỏi thầm than thở, thêu thùa, thi thư cầm họa, mọi thứ tiểu thư đều biết. Ngay cả may một bộ y phục nàng cũng không biết làm.

Lúc này có một nam tử ở sau lưng nàng nói chuyện, thanh âm hách dịch : ” Tiểu cô nương, nơi này của chúng ta là tiểu điếm, mới sáng sớm ngươi đã đứng trướ cửa rồi làm sao chúng ta làm ăn.” Thì ra là tiểu nhị. Đinh Linh nghiêng người bước một bước ngay lập tức bị ướt nửa thân người.

Tiểu nhị lại nói : ” Cô nương, làm phiền ngươi đi mau chút.”

Đinh Linh trừng mắt giận dỗi, vọt vào trong màn mưa. Trời lạnh thấu xương, nàng dùng hai tay ôm người, quần áo dính vào cơ thể. Nàng quay đầu nhìn lại thấy tiểu nhị đứng lù lù không động. Nàng quật cường kéo ống tay áo, hứng gió trời bước về phía sườn núi.

Trong mưa to gió lớn, một thân ảnh thon dài đang bước tới gần nàng. Tới gần nhìn rõ là một thiếu niên, áo xanh tóc đen, mặt trắng lạnh lùng, cổ tay quấn vải gấm màu đen, tay cầm cây dù làm bằng giấy dầu, bước qua màn mưa. Đinh Linh chạy tới, muốn ngăn thiếu niên lại.

Nhưng tốc độ của thiếu niên quá nhanh nên khiến hai người suýt va vào nhau. Thân hình của thiếu niên thoáng chốc vụt ra xa, tránh chạm vào người nàng. Đinh Linh lảo đảo, suýt nữa ngã, trấn định lại cơ thể, hô lớn : ” Vị tiểu đệ này, ngươi đi đường không nhìn à —— “

Thiếu niên nọ quay đầu, ánh mắt cổ quái. Tuy có chút chật vật, nhưng dung nhan thanh tú, cặp mắt tựa như những vì sao trên trời, mặt như thoa phấn.

Đinh Linh nói : ” Tiểu đệ, có thể cho ta mượn ô được không?” Ánh mắt của thanh y thiếu niên đảo quanh, rất lâu sau mới nói : ”Vì sao ta sao phải cho ngươi mượn?” Đinh Linh tình lý đương nhiên nói : ” Đã không cần vậy thì cho ta mượn đi.”

Thiếu niên cười như không cười : ” Các cô nương ở Linh Lăng tất cả đều như ngươi?” Nhìn Đinh Linh một cái. Thiếu niên trào phúng nói : ” Đều như ngươi có thể tùy tiện bắt chuyện với nam nhân.” Đinh Linh ngẩn ra, sắc mặt lập tức phiếm hồng : ” Không muốn cho mượn thì thôi.” Xả tay áo sắc mặt thay đổi, chuẩn bị rời đi.

Nhưng thiếu niên lại nhét cây dù vào lòng bàn tay của nàng, phẩy tay áo bỏ đi.

Đinh Linh nhìn cây dù bằng giấy dầu, cán dù đã bị thiếu niên kia bẻ gẫy.

Tứ

Đầu mùa xuân năm sau, hoa viên của Lãnh gia.
Đình hoa phun nhụy hồng như cẩm, bờ liễu tơ bông trắng tựa miên. Cầm sư tấu một bản nhạc tuyệt vời, kĩ thuật của nhảy của nữ tử phiên phiên.

Đinh Linh đứng ở dưới tiểu đình ngẩn người.
Lãnh Đại Diễm thân mặc váy áo màu đỏ của quả hạnh, tay áo bay trong gió giống như tơ lụa phiêu đãng, như sóng biển xanh. Song, tầm mắt của Đinh Linh không ở trên người nàng mà là thiếu niên phía sau mặc áo tơ lụa màu ráng chiều.


Hoa, lá cây lượn lờ, thiếu niên cúi đầu, nhẹ đẩy cánh hoa ở đầu vai. Lại ngẩng đầu, tầm mắt của hai người áy náy chạm vào
nhau.


Đôi mắt của thiếu niên tối đen, hai gò của Đinh Linh phiếm hồng.

Thiếu niên bưng chén rượu lên, nhoẻn miệng cười một cái. Nâng chén ngửa đầu, uống một hơi cạn sạch.

Bây giờ Đinh Linh mới biết, thiếu niên mà một năm trước nàng bất ngờ gặp gỡ trong màn mưa là Độc công tử Thiên Nhai. Giờ này khắc này, Thiên Nhai không thưởng thức tuyệt kĩ múa của Lãnh Đại Diễm mà lẳng lặng đưa mắt nhìn Đinh Linh, khóe miệng khẽ nhếch, thần tình hiu quạnh.

Thời thời ly lý sinh hồng lãng, hoa khí mùi rượu thanh tư nhưỡng.

Ngũ

Đinh Linh không thể chịu được khi nhìn cảnh này.

Múa xong, thân thể kiều mị của Lãnh Đại Diễm uyển chuyển đi đến bên cạnh Thiên Nhai, mắt say lờ đờ. Hai lúm đồng tiền của Thiên Nhai ôn hòa, răng ngà trắng như tuyết. Lãnh Đại Diễm tinh mâu sáng ngời, phảng phất như hoa sen nở rộ. Thiên Nhai ôm nàng vào trong lòng.

Gió thổi qua rặng cây tạo ra tiếng rít gào, bên trong vườn hoa hoa run rẩy.

Lãnh Đại Diễm ôm lấy cổ hắn, trên mặt nhiễm một rặng mây đỏ, vô hạn thẹn thùng. Môi hắn khơi mào chạm vào môi nàng, mềm nhẹ hôn môi.

Lãnh Đại Diễm mặt càng phơn phớt hồng, chạm vào tiếng lòng.

Thiên Nhai ngẩng đầu nhìn về phía tiểu đình, dễ dàng thấy được ánh mắt kinh hoàng của Đinh Linh.

Lục

Lãnh Đại Diễm ngồi trước cửa sổ, xuân tâm nhộn nhạo. Đinh Linh mở búi tóc của nàng, vân vê những sợi tóc đen nhánh, như dòng suối ngọc lưu chuyển.

Lãnh Đại Diễm vuốt ve đuôi tóc, nhìn ngoài cửa sổ, cặp mắt ôn nhu, khóe miệng mỉm cười : ” Đinh Linh, sau này ngươi muốn sinh mấy hài tử, muốn nam hài hay là nữ hài?” Đinh Linh nói khẽ : ” Đinh Linh không thành thân, cả cuộc đời hầu hạ tiểu thư.”

Lãnh Đại Diễm khẽ cáu một tiếng : ” Nha đầu này, ta biết ngươi rất nghe lời mà. Sau này ta muốn sinh hai hài tử, một nam một nữ, nam hài giống như hắn, nữ hài thì giống như ta.” Đinh Linh không nói gì nữa, chỉ biết cúi đầu tươi cười.

Ánh mắt của Thiên Nhai rực lửa nóng bỏng, làm phỏng tâm của nàng, dùng sức chôn sâu ở chỗ sâu nhất trong lòng nàng.

Mấy ngàn vạn sợi thùy dương, cắt xuân sầu bất đứt.

Thất

Đêm. Hậu viện của Lãnh gia.

Đinh Linh ngồi một mình, cầm tú hoa châmtrong tay, học may vá xiêm y. Ánh sáng của ngọn nến yếu ớt, thỉnh thoảng nhỏ sáp, rơi vào y phục của nàng nhiễm sắc hồng. Đinh Linh để sát vải dệt vào ngọn nến, rón ra rón rén tua, lại nghe thấy thanh âm ở phía trên đầu : ” Ngươi đang làm gì ở chỗ này vậy?”

Đinh Linh kinh hãi, tay run lên, kim châm vào đầu ngón tay, máu tươi như một đóa hồng mai tẩm ra. Ngẩng đầu thấy Thiên Nhai đang ngồi trên nóc nhà, mặt không biểu tình. Ngay sau đó, Thiên Nhai nhẹ nhàng nhảy xuống, đứng ở trước mặt nàng, cách chút cự ly.

Đinh Linh buông quần áo đang cầm trong tay ra, hai tay ôm quyền, đặt trên eo phải, hơi hơi cúi đầu : ” Thiên Nhai công tử vạn phúc.” Nhìn thấy ngón tay nàng, Thiên Nhai chăm chú nhíu mày, đang muốn lấy khăn tay trong ngực ra giúp nàng băng lại nhưng bàn tay đưa ra nửa đường đông cứng trên không trung, sau đó thu hồi lại.

Đinh Linh không dám đối diện thẳng với tầm mắt của hắn, khẩn trương cúi đầu. Thiên Nhai trêu chọc : ” Xem ra ngươi còn nhớ được ta.” Đinh Linh không nói, chỉ tùy ý xoát xoát miệng vết thương, tiếp tục may vá. Thiên Nhai cười lạnh nói : ” Thực ngại quá, ta không biết thương hương tiếc ngọc nên không thể giúp ngươi hút máu ra.”

Hai má Đinh Linh hồng lên, mím môi ác thanh nói : ” Ta không phải tiểu thư, thỉnh công tử tự trọng.”

Thiên Nhai ánh mắt băng lãnh, giống như gió tuyết, mãi mãi không thay đổi. Đinh Linh nín thở, tim đập cuồng loạn trong ngực: ” Trời cũng đã muộn rồi. Nô tì xin phép về phòng.” Nói xong thổi tắt nến. Trong bóng đêm, nàng thấy rõ nhãn tình của hắn vẫn sáng ngời như cũ, cầm lấy quần áo, vội vàng chạy đi.

Trở lại trong phòng, nàng nhìn thấy trên ngón tay của mình máu đã đông lại.

Trên mảnh vải thêu màu trắng như tuyết nổi lên một mảnh hồng. Giống như cánh hoa rơi lúc đầu xuân, bay lả tả trong vườn.

Bát

Hoa vẫn nở, lá rụng nhẹ bay. Lãnh Đại Diễm nằm trong hoa viên, người đã thành thiên cổ. Mọi người trong Lãnh gia cực kỳ bi ai khóc thút thít. Đinh Linh ở trong phòng của Lãnh Đại Diễm, vuốt ve những vật dụng mà tiểu thư đã từng dùng, mặt không biểu tình, giống như một bức tượng điêu khắc gỗ.

Mà Thiên Nhai không biết kết cuộc ra sao.

Có một thiếu niên tuấn mỹ đến đây. Hắn nói, hung thủ chính là vị hôn phu của nàng, Thiên Nhai. Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người, lại không có ai tin tưởng. Trên người của Lãnh Đại Diễm không có một vết thương nào, chỉ hôn Thiên Nhai một lần làm sao hắn có thể giết nàng.

Thiếu niên mỉm cười rời đi.

Truyền thuyết Ngọc Diện thư sinh trên thông thiên văn, dưới rành địa lý, kiến thức uyên bác, sách đọc vạn cuốn. Trên giang hồ không có chuyện gì có thể giấu được cặp mắt của hắn. Nhưng không có người nào biết, hắn vẫn chỉ là một thiếu niên.

Cửu

Đêm khuya, mưa to như vũ bão. Thiên Nhai đến trước cửa Lãnh gia, vẫn quần áo xanh như cũ.

Đinh Linh đứng trên cửa sổ nhìn thấy hắn. Hắn ngẩng đầu nhìn lại nàng, băng mâu nhíu lại, hai hàng lông mày nhíu chặt, nước chảy theo từng sợi tóc dài đậu lại trên đầu vai. Nhất thời, Đinh Linh quên cái chết của tiểu thư. Chóp mũi chua xót, nàng liều lĩnh lao xuống lầu, muốn tháy hắn che mưa.

Nhưng mà khi nàng bước vào trong màn mưa, trước cửa trống vắng.

Một tiếng sét ầm vang, rung động thành Linh Lăng.

Đinh Linh từ nhỏ sống tại Lãnh gia, tiểu thư là mặt trời của nàng, hiện giờ tiểu thư đã chết, nàng phải ly khai nơi này. Trong lòng chua xót, Lãnh Đại Diễm vĩnh viễn sẽ không biết được. Ngày đó, trời vẫn còn chưa sáng. Mây đen dầy đặc, bốn bề âm u. Đinh Linh mang theo một túi vải nhỏ, bước ra cửa lớn của Lãnh gia.

Mà nàng vĩnh viễn cũng sẽ không biết được rằng có người vẫn luôn đi theo phía sau lưng nàng.

Thập

Người trong giang hồ đều biết rằng công tử Thiên Nhai có năng lực dùng độc xuất thần nhập hóa. Lại không có ai biết được, Thiên Nhai biết dụng độc không phải do hắn điều chế. Độc công tử biết sử độc, tức là chính mình.

Phàm là người hoặc động vật chỉ cần tiếp xúc với Thiên Nhai, trong vòng ba ngày đều phải chết không thể tránh được.

Ta vĩnh viễn không có cách nào chạm vào ngươi, ôm ấp ngươi cho dù thế sự hóa mây khói, biển cả hóa nương dâu. Có thể sẽ có một ngày, ngươi ngoái đầu nhìn lại, chúng ta sẽ nhìn thấy nhau. Ta chắc chắn sẽ mỉm cười với ngươi một lần nữa.

( Hoàn )

_________________


♥ ♥ ♥ ♥ Vampire Knight ♥ ♥ ♥ ♥
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Độc công tử - Thiên Lại Chỉ Diên
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Những chuyện kỳ bí về thế giới tâm linh - Thiên phóng sự đặc sắc của Hoàng Anh Sướng
» Toán trong hàng hải địa văn và thiên văn
» thiên sứ 4 mùa
» Giáo trình Hàng hải Thiên văn
» Lịch Thiên văn Hàng hải 2017 (Nautical Almanac)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
welcome to 10 English 2 family :: story :: love story-
Chuyển đến