welcome to 10 English 2 family

E2 famimly
 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» ĐỒNG PHỤC LỚP!!! Mọi người vào xem tham khảo cho ý kiến nhá!!! ^^~
by dongphuclop Sat Jul 16, 2011 12:17 pm

» 30/6- A memorable day!!!!
by Admin Mon Jul 04, 2011 9:00 am

» Ba chú heo con @@
by LinkinParkFan_anji Tue Jun 21, 2011 3:00 pm

» 1 số thứ lượm nhặt trên mạng (part2)
by devilmaycry Sun Jun 12, 2011 1:52 pm

» Give me eveything - Pitbull Neyo và ai nữa nhưng quên rồi
by devilmaycry Sun Jun 12, 2011 1:50 pm

» Chỉ với 3 bước bạn sẽ kô bh sai khi làm bài tập phát âm (only 4fun :D)
by LinkinParkFan_anji Sat Jun 11, 2011 8:49 pm

» 10e1+10e2:Apologize-JabbaWockeeZ(Original version)
by que4295 Tue Jun 07, 2011 9:35 pm

» Linkin Park - Iridescent [Transformers: Dark Of The Moon (Soundtrack) Music Video]
by LinkinParkFan_anji Mon Jun 06, 2011 1:41 pm

» đi chơi cuối năm lớp 10, e2 photos :D
by devilmaycry Thu Jun 02, 2011 12:51 pm

» Eminem - The Punisher
by devilmaycry Thu May 26, 2011 12:21 pm

» Denied - Sonic Syndicate
by LinkinParkFan_anji Tue May 24, 2011 11:15 am

» ngày cuối năm lớp 10, các bạn tự sướng cùng đồng phục lớp ;))
by LinkinParkFan_anji Mon May 23, 2011 11:06 am

» vui thế nhỉ?!!
by phongvan Mon May 23, 2011 7:58 am

» luật yêu ( đọc xong nhớ thực hiên)
by Windy Sat May 21, 2011 9:36 am

» DotA cũng lãng mạn lắm chứ ;))
by LinkinParkFan_anji Fri May 20, 2011 9:57 pm

Top posters
Admin (151)
 
zerotohero (140)
 
Windy (120)
 
devilmaycry (110)
 
LinkinParkFan_anji (101)
 
Gemie (63)
 
G-Dragon (62)
 
phongvan (58)
 
13513 (55)
 
que4295 (40)
 

Share | 
 

 Mưa.......

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
zerotohero
quản binh
quản binh


Scorpio
Dog
Tổng số bài gửi : 140
Join date : 28/12/2010
Age : 22
Đến từ : Việt Nam quê hương tôi :))

Bài gửiTiêu đề: Mưa.......   Sat Jan 01, 2011 8:20 am

- Lại mưa nữa rồi, mưa gì mưa mãi!
- Thì mùa mưa mà em!

Hình như tôi không còn là tôi. Chỉ một cái nhìn cũng khiến tôi rùng mình. Một hơi thở cũng đủ quấn chặt lấy tôi kéo lại gần anh ấy. Mọi lời anh nói dù rất khẽ cũng làm tôi đau. Ngay cả những lúc anh im lặng uống cà phê, tiếng những viên nước đá lanh canh trong lòng cốc cũng khua vào lòng tôi những nhịp đập nghẹn thở. Anh kể toàn những chuyện vui khiến tôi không thể nhịn cười. Nhưng những tiếng cười ấy cũng làm tôi ray rứt mà anh không biết. Giá như anh đừng nói gì. Chỉ cần anh ngồi im thôi cũng đủ làm tôi ấm áp. Tôi lạnh không phải vì những cơn gió đêm mang theo hơi mưa. Những tiếng cười của tôi đang làm tôi tê tái.

Bỗng dưng những lần gặp nhau bình thường ở quán cà phê lại trở thành một niềm mong mỏi, những giây phút khuấy động nhịp sống đơn điệu hàng ngày của tôi, lấp đầy một khoảng trống âm ỉ ngày càng lớn trong đời sống. Tôi bỗng sợ ngày mai, khi anh ra đi, những ngày cũ sẽ lập lại, dài hơn, chậm hơn, trống vắng hơn. Tôi ngồi với anh đã hơn 3 giờ đồng hồ mà anh vẫn không nói điều tôi muốn được nghe. Chỉ cần một lời thôi cũng có thể làm tôi sung sướng thao thức suốt đêm để mơ mộng, để tưởng tượng về cả phần đời còn lại. Có lẽ anh biết điều tôi thầm mong muốn và cố tình đùa cợt tôi chăng?

- Mới tạnh một chút trời lại mưa nữa. Mưa hoài, anh nhỉ?
- Ừ, trời mưa thế này thì đành ngồi tán gẫu cho qua thời gian chứ biết làm gì!

Tôi không muốn biện hộ. Sự thành thật của những rung cảm sẽ làm chứng cho tôi. Em cười rất tươi theo những câu chuyện bông đùa của tôi nhưng em không biết tôi đang chết héo trong cảm xúc của mình. Những câu chuyện linh tinh ấy là cái phao cuối cùng để tôi bám víu vào thực tại. Ngày mai tôi đi rồi. Có nên không để lại một niềm lưu luyến và bao tiếc nuối? Em đâu biết rằng tôi muốn vứt bỏ hết màn kịch tôi đang độc diễn để có thể nói lên một lời thành thật duy nhất, rất thiết tha, và rất quen thuộc, như đã bao lần tôi đã thốt lên với những người con gái đi qua hay ở lại trong đời mình.

Tôi không muốn những cảm xúc vừa êm ái vừa đau đớn này tan biến. Cái cảm xúc khi tim chợt sai nhịp đập, khi tâm trí bỗng nhiên mộng du, khi mỗi ánh mắt chạm vào đâu cũng biến nơi đó thành vàng ngọc quý giá. Chỉ có sự từng trải của một người đàn ông mới giúp tôi giữ được vẻ bình thản cần thiết. Và sự lo sợ nữa! Tôi sợ rằng nếu tôi không đủ tỉnh táo thì những giây phút đẹp đẻ này sẽ vỡ tan và trở thành nỗi ân hận khôn nguôi như những mối tình đã trót đánh mất. Những mối tình luôn là mối tình đầu.

- Vậy là ngày mai anh đi?
- Ừ, ngày mai anh đi.

Sao anh không hiểu rằng em đang chờ chỉ mỗi một lời ấy? Em bồng bột ư? Có thể. Nhưng em đang sống thực với chính mình nhất trong sự bồng bột ấy, anh có biết không? Chỉ có anh mới có thể cuốn em vào cái dòng lũ mê đắm này. Chưa bao giờ em có cái cảm giác ấy mặc dù không ít người đã từng đến với em và mong mỏi ở em nỗi xao xuyến dữ dội như thế. Em đang buông trôi chính mình trong dòng thác ấy, đang chờ đợi những phiêu lưu đầy mê hoặc. Nhưng anh đã neo chặt em lại bên này bờ an toàn. Em nào cần tới sự an toàn ấy đâu anh!

Không, em tin là anh hiểu rõ em. Nhưng anh không thể cho em điều em khao khát. Điều đó càng làm em thêm đau, và muốn đau hơn. Cái đau đớn ấy sao mà đầy ma lực bởi vì chính sự hóa giải nỗi đau mới là điều kỳ diệu. Anh, chỉ có anh mới có thể cho em điều kỳ diệu ấy. Em không cần biết đằng sau điều kỳ diệu lấp lánh ấy những bất trắc gì đang chờ đợi. Em chỉ cần một lời của anh thôi cũng đủ thấy mình đã sống bằng muôn cuộc đời. Chẳng lẽ anh muốn chính em phải nói ra với anh những điều ấy sao anh?

- Mình đã ăn hai tô mì và uống mấy ly nước rồi mà vẫn chưa hết mưa, anh nhỉ?
- Chắc sắp tạnh mưa rồi. Mưa đã bớt nặng hạt.

Em ngồi im lặng đã lâu. Hình như em đang chịu đựng những cơn mưa. Mưa sắp tạnh rồi. Những câu chuyện bông đùa của tôi cũng gần khô kiệt. Khách trong quán cà phê đã lần lượt ra về. Cuối cùng chỉ còn lại hai người. Tôi sẽ nói lời ấy chứ? Gương mặt em trong bóng tối của quán cà phê vắng sao quá gần! Nếu mình nói ra mà bị từ khước, bị hoài nghi thì đau đớn lắm. Nhưng nếu được chấp nhận thì có hết đau đớn không?

Chỉ một lát nữa thôi là mưa sẽ tạnh. Và tôi sẽ không còn cơ hội nào nữa để được thấy mình lớn lao hơn chính mình trong niềm ngây ngất được vượt thoát cái thực tại không có thực này. Có lẽ những gì không thể cầm giữ trong lòng bàn tay mới là những điều có thực bởi vì ai cũng trân trọng và khao khát. Biết là không thể cầm giữ được nhưng vẫn muốn vươn tay ra vồ chặt lấy. Điều có thực ấy đang ở ngay cạnh bên tôi. Chỉ cần tôi đưa tay ra... Và nói một lời… Tôi đưa tay ra. Bàn tay cầm chiếc thìa khoắng lanh canh trong lòng ly cà phê đã cạn. Tôi không nói được điều mình muốn nói.

- Anh ơi, tạnh mưa rồi!
- Ừ, thôi mình về.

_________________
English Box welcomes you!
Come as guest! Stay as family!

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Mưa.......
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
welcome to 10 English 2 family :: story :: love story-
Chuyển đến